Tìm Kiếm

2 tháng 11, 2016

TƯỞNG VỢ NGỦ QUÊN, CHỒNG ĐỊNH TẮT ĐÈN

TƯỞNG VỢ NGỦ QUÊN, CHỒNG ĐỊNH TẮT ĐÈN! VỢ NÓI MỘT CÂU, KHIẾN ANH ĐỂ
ĐÈN SÁNG SUỐT ĐÊM!!!

 CÓ NHỮNG THỨ "CHO ĐI", KHÔNG MONG ĐỀN ĐÁP!
 CÓ NHỮNG "GIÚP-ĐỠ", KHÔNG BAO GIỜ CHỜ BẠN NÓI "CẢM ƠN"!!!

Biết ơn là phẩm chất cao quý của một tâm hồn đẹp. Chính vì vậy mà có rất nhiều truyện kể được lưu truyền để nhắc nhở chúng ta rằng: LÀM NGƯỜI, CẦN CÓ LÒNG BIẾT ƠN!


  Có một câu chuyện kể rằng:

 Xưa có một hành khách bước đơn độc trên chặng đường xa. Khi đã quá mỏi mệt và kiệt quệ, anh nằm xuống và ngủ một giấc ngon lành trên thảm cỏ ven đường. Không lâu sau, một con rắn độc từ trong bụi cỏ chui ra và bò về phía người độc hành này.

 Khi con rắn chuẩn bị cắn người khách đang ngủ, bỗng một người đi ngang qua đó, kịp thời đánh chết con rắn độc rồi đi tiếp. Người độc hành vẫn ngủ say sưa mà không hề biết chuyện gì đang diễn ra. Cho đến cuối cuộc đời, anh vẫn không hay biết rằng mình đang sống trong ân huệ của người qua đường vô danh thuở nọ...

 Có thể vị khách độc hành không hề biết đến ơn cứu mạng ấy, và người qua đường cũng đã quên từ lâu, nhưng sự tình này đều ghi dấu trong Trời Đất!

Lại cũng có chuyện như thế này:

Một hôm, người chồng trở về nhà. Lúc đó trời đã khuya lắm rồi,
nhưng chiếc đèn bên hiên nhà vẫn sáng rực, chiếu rọi một đoạn đường phía ngoài ngôi nhà. Anh cho rằng vợ mình ngủ quên, định bụng vào trong nhà tắt đèn, nhưng không ngờ lại bị vợ cản lại. Anh chưa kịp hỏi nguyên do thì chị vợ đã chỉ tay ra ngoài cửa sổ cho chồng nhìn.

Ven đường bên ngoài cửa sổ là một chiếc xe ba bánh chở đầy rác.
Ngay cạnh đó, một cặp vợ chồng đang ngồi nghỉ dưới ánh đèn ấm áp bên hiên nhà. Họ vừa nói vừa cười, và cùng nhau ăn chút gì đó để lót dạ đêm khuya.

Nhìn thấy cặp vợ chồng ấy đang chuyện trò vui vẻ dưới ánh đèn, cả
anh và vợ đưa mắt nhìn nhau rồi nhẹ nhàng rút lui. Có lẽ hai vợ chồng người thu gom rác ấy sẽ vĩnh viễn không biết rằng, ở đâu đó trong thành phố này, có một ngọn đèn vẫn hàng đêm vì họ mà thắp sáng.

Và bạn thấy đấy, có những sự giúp đỡ diễn ra trong âm thầm và lặng lẽ. Vậy cớ sao cứ phải đợi đến khi mắt thấy, tai nghe rồi chúng ta mới biết ơn trong lòng?

 Bởi vì, có những “cho đi” không bao giờ mong chờ bạn đền đáp! Có những “giúp-đỡ” không bao giờ chờ bạn nói “Cảm ơn”!!!

 Vì vậy, hãy cứ biết ơn cuộc-đời này và hãy dùng lòng cảm ơn, để
đối-đãi với tất cả mọi người xung-quanh bạn!!!