Tìm Kiếm

20 tháng 6, 2019

The Solemnity of the Most Holy Body and Blood of Christ - Year C (June 23, 2019)


FIRST READING: Gn 14:18-20

A reading from the Book of Genesis
In those days, Melchizedek, king of Salem, brought out bread and wine, and being a priest of God Most High, he blessed Abram with these words: "Blessed be Abram by God Most High, the creator of heaven and earth; and blessed be God Most High, who delivered your foes into your hand." Then Abram gave him a tenth of everything.

BÀI ĐỌC I: St 14,18-20

Bài trích sách Sáng thế. (18) Khi ông Áp-ram thắng trận trở về, có ông Men-ki-xê-đê, vua thành Sa-lem, mang bánh và rượu ra ; ông là tư tế của Thiên Chúa Tối Cao. (19) Ông chúc phúc cho ông Áp-ram và nói : “Xin Thiên Chúa Tối Cao, Đấng dựng nên trời đất, chúc phúc cho Áp-ram ! (20) Chúc tụng Thiên Chúa Tối Cao, Đấng đã trao vào tay ông những thù địch của ông !” Rồi ông Áp-ram biếu ông Men-ki-xê-đê một phần mười tất cả chiến lợi phẩm.

RESPONSORIAL PSALM: Ps 110:1, 2, 3, 4

R. You are a priest forever, in the line of Melchizedek.
R. Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Men-ki-xê-đê.


The LORD said to my Lord: "Sit at my right hand till I make your enemies your footstool." R.
   (1) Sấm ngôn của Đức Chúa ngỏ cùng Chúa Thượng tôi : “Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con.” R.

The scepter of your power the LORD will stretch forth from Zion: "Rule in the midst of your enemies." R.
   (2) Từ Xi-on, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Ngài : Giữa lòng địch quân, xin Ngài làm bá chủ. R.

"Yours is princely power in the day of your birth, in holy splendor; before the daystar, like the dew, I have begotten you." R.
   (3) Đức Chúa phán bảo rằng : “Ngày đăng quang con nắm quyền thủ lãnh, vẻ huy hoàng rực rỡ tựa thần linh. Ngay trước lúc hừng đông xuất hiện, tự lòng Cha, Cha đã sinh ra Con.” R.

The LORD has sworn, and he will not repent: "You are a priest forever, according to the order of Melchizedek." R.
   (4) Đức Chúa đã một lần thề ước, Người sẽ chẳng rút lời, rằng : “Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Men-ki-xê-đê.” R.

SECOND READING: 1 Cor 11:23-26

A reading from the first Letter of Saint Paul to the Corinthians
Brothers and sisters: I received from the Lord what I also handed on to you, that the Lord Jesus, on the night he was handed over, took bread, and, after he had given thanks, broke it and said, "This is my body that is for you. Do this in remembrance of me." In the same way also the cup, after supper, saying, "This cup is the new covenant in my blood. Do this, as often as you drink it, in remembrance of me." For as often as you eat this bread and drink the cup, you proclaim the death of the Lord until he comes.

BÀI ĐỌC II: 1 Cr 11,23-26

Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.
(23) Thưa anh em, điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em : trong đêm bị nộp, Chúa Giê-su cầm lấy bánh, (24) dâng lời tạ ơn, rồi bẻ ra và nói : “Đây là Mình Thầy, hiến dâng vì anh em ; anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.” (25) Cũng thế, sau bữa ăn, Người cầm lấy chén rượu và nói : “Chén này là Giao Ước Mới, lập bằng Máu Thầy ; mỗi khi uống, anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.” (26) Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết.


Sequence - Lauda Sion


Laud, O Zion, your salvation,

Laud with hymns of exultation,

Christ, your king and shepherd true:

Bring him all the praise you know,

He is more than you bestow.

Never can you reach his due.

Special theme for glad thanksgiving

Is the quick’ning and the living

Bread today before you set:

From his hands of old partaken,

As we know, by faith unshaken,

Where the Twelve at supper met.

Full and clear ring out your chanting,

Joy nor sweetest grace be wanting,

From your heart let praises burst:

For today the feast is holden,

When the institution olden

Of that supper was rehearsed.

Here the new law’s new oblation,

By the new king’s revelation,

Ends the form of ancient rite:

Now the new the old effaces,

Truth away the shadow chases,

Light dispels the gloom of night.

What he did at supper seated,

Christ ordained to be repeated,

His memorial ne’er to cease:

And his rule for guidance taking,

Bread and wine we hallow, making

Thus our sacrifice of peace.

This the truth each Christian learns,

Bread into his flesh he turns,

To his precious blood the wine:

Sight has fail’d, nor thought conceives,

But a dauntless faith believes,

Resting on a pow’r divine.

Here beneath these signs are hidden

Priceless things to sense forbidden;

Signs, not things are all we see:

Blood is poured and flesh is broken,

Yet in either wondrous token

Christ entire we know to be.

Whoso of this food partakes,

Does not rend the Lord nor breaks;

Christ is whole to all that taste:

Thousands are, as one, receivers,

One, as thousands of believers,

Eats of him who cannot waste.

Bad and good the feast are sharing,

Of what divers dooms preparing,

Endless death, or endless life.

Life to these, to those damnation,

See how like participation

Is with unlike issues rife.

When the sacrament is broken,

Doubt not, but believe ‘tis spoken,

That each sever’d outward token

doth the very whole contain.

Nought the precious gift divides,

Breaking but the sign betides

Jesus still the same abides,

still unbroken does remain.

The shorter form of the sequence begins here.

Lo! the angel’s food is given

To the pilgrim who has striven;

see the children’s bread from heaven,

which on dogs may not be spent.

Truth the ancient types fulfilling,

Isaac bound, a victim willing,

Paschal lamb, its lifeblood spilling,

manna to the fathers sent.

Very bread, good shepherd, tend us,

Jesu, of your love befriend us,

You refresh us, you defend us,

Your eternal goodness send us

In the land of life to see.

You who all things can and know,

Who on earth such food bestow,

Grant us with your saints, though lowest,

Where the heav’nly feast you show,

Fellow heirs and guests to be. Amen. Alleluia.


Ca Tiếp Liên


"Lauda Sion: Hỡi Sion, Hãy Ngợi Khen"

1. Hỡi Sion, hãy ngợi khen Ðấng cứu độ ngươi, Ðấng lãnh đạo và mục tử của ngươi / với những bài vãn và những khúc ca!
2. Ngươi có sức chừng nào, hãy rán ngợi khen chừng nấy, vì Người vĩ đại hơn mọi lời khen ngợi, và ngươi cũng không đủ sức ngợi khen Người.
3. Ðề tài của sự ngợi khen đặc biệt, đó là bánh sống và tác thành sự sống, ngày hôm nay đã đặt ra cho ngươi.
4. Ðó là bánh mà trên bàn tiệc thánh, cho đoàn thể mười hai người anh em, Chúa đã ban tặng chẳng khá nghi ngờ.
5. Hãy xướng lên lời ca khen ngợi đầy đủ, lời ca hoan hỉ và râm ran, tâm thần hãy vui mừng rạng rỡ!
6. Vì đây là ngày trọng thể, ngày kỷ niệm bàn tiệc thánh / lần đầu tiên được thiết lập ra.
7. Tại bàn tiệc này của Ðấng Tân Vương, lễ Vượt Qua mới theo luật pháp mới / chấm dứt lễ Vượt Qua của thời đại cũ.
8. Lễ nghi cũ nhường chỗ cho sự thực; đêm tối tăm nhường chỗ cho sự sáng sủa.
9. Ðiều mà Chúa Kitô đã làm trong bữa tiệc ly, thì Người đã ra lệnh cho thực thi điều đó để nhớ lại Người.
10. Nhờ lời thánh huấn của Người dạy bảo, chúng ta làm phép cho bánh và rượu / trở nên lễ vật hy sinh ban ơn cứu độ.
11. Ðây là tín điều dạy người Kitô hữu rằng / bánh trở nên thịt Chúa, và rượu trở nên máu Người.
12. Ðiều bạn không hiểu, không xem thấy, thì đức tin mạnh mẽ xác nhận xảy ra, ngoài luật lệ thiên nhiên.
13. Dưới những hình sắc khác nhau, chúng chỉ là biểu hiệu, không còn thực chất, có ẩn nấp những thực tại cao siêu.
14. Thịt Chúa là của ăn, máu Người là thức uống, nhưng Chúa Kitô vẫn còn đầy đủ dưới mỗi sắc hình.
15. Người không bị kẻ lãnh nhận nghiền nát, không bị bẻ gẫy, không bị phân chia, nhưng Người được thiên hạ lãnh nhận toàn thân.
16. Một người lãnh nhận, ngàn người lãnh nhận, những người này cũng lãnh bằng những người kia, thiên hạ ăn thịt Người mà Người không bị tiêu hao.
17. Người lương thiện lãnh, kẻ ác nhân cũng lãnh, nhưng số phận họ không đồng đều: hoặc được sống hay là phải chết.
18. Kẻ ác nhân phải chết, người lương thiện được sống; hãy coi, cùng một của ăn như nhau, mà kết quả khác xa biết mấy.
19. Hình bánh bị vỡ, chớ khá lo âu, nhưng hãy nhớ rằng / trong miếng vỡ cũng như trong toàn thể / Chúa vẫn hiện diện đầy đủ như nhau.
20. Bản chất không hề bị bẻ vỡ, duy có biểu hiệu bị phân chia, nhưng không giảm thiểu tình trạng và dáng vóc của Ðấng ẩn dật bên trong.
21. Này đây bánh của các thiên thần, biến thành lương thực của khách hành hương; thực là bánh của những người con cái, không nên ném cho loài khuyển.
22. Bánh này đã được báo trước bằng hình ảnh, khi người ta sát tế Isaac, chiên của lễ vượt qua đã được kể ra, khi cha ông chúng ta được tặng manna.
23. Lạy Chúa Giêsu là mục thủ tốt lành, là bánh thực, xin Người thương xót, chăn nuôi và bảo vệ chúng con; xin Người ban cho chúng con nhìn thấy / những điều thiện hảo trong cõi nhân sinh.
24. Chúa là Ðấng thông biết và có thể làm nên mọi sự, Chúa nuôi dưỡng chúng con trong đời sống tạm gửi này, trên cõi cao xanh, xin cho chúng con được trở nên thực khách đồng bàn của Chúa, đồng thừa kế và đồng danh phận / với những công dân thánh của nước trời. Amen. Alleluia.

GOSPEL: Lk 9:11b-17

Jesus spoke to the crowds about the kingdom of God, and he healed those who needed to be cured. As the day was drawing to a close, the Twelve approached him and said, "Dismiss the crowd so that they can go to the surrounding villages and farms and find lodging and provisions; for we are in a deserted place here." He said to them, "Give them some food yourselves." They replied, "Five loaves and two fish are all we have, unless we ourselves go and buy food for all these people." Now the men there numbered about five thousand. Then he said to his disciples, "Have them sit down in groups of about fifty." They did so and made them all sit down. Then taking the five loaves and the two fish, and looking up to heaven, he said the blessing over them, broke them, and gave them to the disciples to set before the crowd. They all ate and were satisfied. And when the leftover fragments were picked up, they filled twelve wicker baskets.

PHÚC ÂM: Lc 9,11b-17

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
(11b) Khi ấy, Đức Giê-su nói với đám đông về Nước Thiên Chúa và chữa lành những ai cần được chữa. (12) Ngày đã bắt đầu tàn. Nhóm Mười Hai đến bên Đức Giê-su thưa Người rằng : “Xin Thầy cho đám đông về, để họ vào các làng mạc nông trại quanh đây, tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn, vì nơi chúng ta đang ở đây là nơi hoang vắng.” (13) Đức Giê-su bảo : “Chính anh em hãy cho họ ăn.” Các ông đáp : “Chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá, trừ phi chính chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám dân này.” (14) Quả thật có tới chừng năm ngàn đàn ông. Đức Giê-su nói với các môn đệ : “Anh em hãy bảo họ ngồi thành từng nhóm khoảng năm mươi người một.” (15) Các môn đệ làm y như vậy, và bảo mọi người ngồi xuống. (16) Bấy giờ Đức Giê-su cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho đám đông. (17) Mọi người đều ăn, và ai nấy được no nê. Những miếng vụn còn thừa, người ta thu lại được mười hai thúng.